Có một nỗi sợ mà gần như chủ homestay, chủ quán ăn, chủ khách sạn nhỏ nào ở vùng du lịch chưa phát triển cũng từng nếm: mở cửa ra mà không có khách. Căn phòng sạch sẽ, bữa ăn tươm tất, cảnh thì đẹp — nhưng vắng. Tôi muốn kể cho bạn nghe về một người bạn của tôi từng đứng trong đúng cảm giác đó, thậm chí còn nghiệt ngã hơn, rồi đi lên thành người dẫn dắt cả một ngành nghề: anh Đặng Kim Ba.

Người mà tôi muốn giới thiệu với bạn
Đặng Kim Ba sinh năm 1988 tại Hải Phòng, là người sáng lập Học viện Yoga T.Kim Việt Nam, hiện là Phó Chủ tịch Hội Yoga Hải Phòng. Kênh YouTube “Đặng Kim Ba Yoga Trị Liệu” của anh là kênh Yoga trị liệu đầu tiên ở Việt Nam chạm mốc 1 triệu người đăng ký. Đến nay anh đã đào tạo, cố vấn cho hơn 700 huấn luyện viên trên cả nước và xây một cộng đồng hơn 1.500 học viên tập mỗi ngày.
Nghe qua thì đó là chân dung một người thành công trong lĩnh vực chẳng liên quan gì đến du lịch. Nhưng khoan — bởi vì hành trình kinh doanh của anh Ba gần như là bản sao câu chuyện mà bạn đang sống: bắt đầu ở một nơi ít người để mắt, với một sản phẩm tử tế nhưng vắng khách, và phải tự mình tìm đường ra. Những gì anh học được, tôi tin, đáng giá với người làm homestay hơn nhiều lời khuyên marketing chung chung ngoài kia.
Căn phòng trống: khi lớp Yoga đầu tiên chỉ có 3 người
Anh Ba không đến với Yoga từ đầu. Thời trẻ anh là vận động viên Wushu, từng mang về 4 Huy chương Vàng ở các giải trẻ toàn quốc, rồi rẽ ngang làm kỹ sư công nghệ thông tin ở FPT. Nghe rất “an toàn”. Nhưng anh bỏ hết để đi theo Yoga — và cái giá phải trả đến ngay lập tức.
Lớp Yoga đầu tiên anh tự đứng ra mở chỉ có 3 người. Một tháng sau, còn 1. Mặt bằng vẫn phải trả tiền đều đặn, còn học viên thì không thấy đâu. Có những buổi tối anh ngồi một mình nhìn căn phòng trống, tự hỏi hay là mình không hợp với nghề này.
Bạn có thấy quen không? Đổi “căn phòng tập trống” thành “dãy phòng homestay không một lượt đặt”, đổi “học viên” thành “khách”, và đó chính xác là những đêm mất ngủ của rất nhiều người làm du lịch địa phương mùa thấp điểm. Điều tôi muốn bạn chú ý không phải là anh Ba đã khổ thế nào, mà là cách anh thoát ra — vì cách đó áp dụng gần như nguyên vẹn cho bạn.
Bước ngoặt: ngừng “bán buổi tập”, bắt đầu đi tìm đúng người
Điều kéo anh Ba ra khỏi căn phòng trống không phải một chiến dịch quảng cáo hoành tráng. Đó là một thay đổi trong cách nhìn. Anh kể lại rất giản dị: anh ngừng cố “bán buổi tập”, và bắt đầu đi tìm đúng những người thật sự cần mình — người lớn tuổi, người đau lưng, người ngại bước vào phòng gym ồn ào đông đúc.
Rồi anh làm một việc mà nghe qua tưởng ngược đời: thay vì chen vào trung tâm thành phố nơi đã đầy rẫy phòng tập, anh tìm về vùng ngoài thành — nơi gần như chưa ai mở lớp cho nhóm người ấy. Kết quả: chưa đầy 3 tháng, lớp có gần 400 người.
Hãy dừng lại ở đây một chút, vì đây là bài học đắt giá nhất cho bạn. Anh Ba không thắng bằng cách cạnh tranh ở nơi đông đúc. Anh thắng bằng cách chọn một nhóm khách cụ thể bị bỏ quên, ở một nơi ít người phục vụ họ. Nghe có giống vị thế của bạn không? Một homestay ở vùng du lịch “chưa phát triển” thường tự ti vì mình ở xa, ở nơi ít người biết. Nhưng câu chuyện của anh Ba lật ngược điều đó: chính cái “nơi chưa ai làm” mới là mảnh đất của bạn.

Ba bài học từ Đặng Kim Ba mà chủ homestay dùng được ngay
Tôi không muốn dừng ở việc kể một câu chuyện đẹp. Là người làm dịch vụ, bạn cần thứ mang về áp dụng được tối nay. Đây là ba điều tôi rút ra từ hành trình của anh Ba, dịch thẳng sang ngôn ngữ của người làm homestay, nhà hàng, khách sạn nhỏ.
1. Đừng làm “nơi cho tất cả mọi người” — hãy là “nơi số một cho một nhóm người”
Sai lầm phổ biến của cơ sở nhỏ là cố chiều tất cả: khách Tây cũng nhận, đoàn ồn ào cũng nhận, gia đình có trẻ nhỏ cũng nhận. Kết quả là không nhóm nào thấy nơi bạn “dành riêng cho họ”. Anh Ba chọn hẳn một chân dung khách — người lớn tuổi, người đau lưng cần Yoga phục hồi — và trở thành lựa chọn số một của họ. Bạn cũng vậy: hãy chọn một kiểu khách mà vùng đất của bạn phục vụ tốt nhất — người muốn tĩnh lặng, người mê chụp ảnh thiên nhiên, người đi chữa lành, dân phượt, khách thích ăn đồ bản địa — rồi thiết kế mọi thứ quanh họ. Ít khách hơn để nhắm tới, nhưng tỷ lệ “chốt” và quay lại cao hơn hẳn.
2. “Chuyên môn giỏi chỉ là cái sàn; quản trị con người mới là cái trần”
Đây là câu của chính anh Ba, đúc kết từ một cú vấp đau: năm 2018, khoảng 40 huấn luyện viên anh dày công đào tạo lần lượt rời đi. Anh nhận ra chuyên môn giỏi chỉ đưa bạn tới một mức nhất định; muốn đi xa phải biết xây hệ thống và giữ người. Với homestay, “chuyên môn” là cảnh đẹp, phòng sạch, món ngon — đó là cái sàn, thứ ai cũng phải có. Còn cái trần — thứ quyết định bạn lớn được đến đâu — là quy trình đón tiếp, cách huấn luyện nhân viên địa phương, cách giữ cho trải nghiệm ổn định dù bạn có mặt hay không. Nhiều homestay đẹp mà không lớn nổi chính vì mắc ở cái trần này.
3. Giữ chân một khách cũ rẻ hơn nhiều so với đuổi theo mười khách mới
Toàn bộ tâm huyết hiện nay của anh Ba xoay quanh một sự thật mà người làm nghề hay bỏ qua: khách rời đi phần lớn vì tâm lý, không phải vì sản phẩm dở — họ sợ bị phán xét, sợ không theo kịp, sợ bị bỏ rơi sau khi đã trả tiền. Hiểu đúng điều đó giúp giữ chân khách mà không cần giảm giá hay đốt tiền quảng cáo. Chuyển sang homestay: một vị khách đã đến và hài lòng là tài sản quý nhất của bạn. Một tin nhắn hỏi thăm sau chuyến đi, một ưu đãi nhỏ cho lần quay lại, một trải nghiệm khiến họ muốn kể cho bạn bè — tất cả gần như miễn phí, mà mang lại nguồn khách bền vững hơn mọi quảng cáo. Khách giới thiệu khách chính là kênh marketing mạnh nhất của cơ sở nhỏ ở vùng xa.

Cho đi giá trị trước, rồi hãy mời khách
Có một chi tiết nữa trong cách anh Ba làm mà tôi nghĩ chủ homestay nào cũng nên học. Anh không “chào bán” ngay. Anh xây hẳn một hành trình: làm video, viết bài chia sẻ thật lòng về nghề, tặng một cuốn cẩm nang miễn phí, rồi mới giới thiệu khoá học của mình. Cho đi trước, xây niềm tin, rồi mới mời hành động.
Và anh dám lên hình. Video YouTube đầu tiên, anh quay lúc 9 giờ tối, đến 2 giờ sáng vẫn chưa dám đăng vì sợ bị chê cười — cuối cùng nhắm mắt bấm nút. Vài năm sau là 1 triệu subscriber. Bài học cho bạn rất rõ: đừng chờ “hoàn hảo” mới bắt đầu kể câu chuyện vùng đất mình. Một đoạn video mộc mạc quay cảnh sáng sớm ở homestay, một bài viết thật về món ăn của bà con bản địa — cho đi những thứ đó trước, khách sẽ tin bạn trước cả khi họ đặt phòng.

Người đi xa để nhìn rộng — và không ngừng học
Có một điều ở anh Ba khiến tôi quý: anh không ngừng mở rộng tầm nhìn của mình. Năm 2025, anh tự lái chiếc Ford Raptor từ Hải Phòng lên Tây Tạng rồi vòng về — hơn 12.000km trong 29 ngày. Anh nói những cung đường ấy dạy anh về sự kiên nhẫn nhiều hơn bất cứ cuốn sách nào. Với người làm du lịch, tinh thần “đi để nhìn rộng” ấy rất đáng học: đi thăm những vùng làm du lịch tốt hơn mình, rồi mang cái hay về cho vùng đất của bạn.

Nhưng không phải ai cũng có 29 ngày để đi Tây Tạng. Anh Ba luôn nói rằng người kéo anh ra khỏi bế tắc đầu tiên chính là sách và người thầy — anh nhắc đến “Đắc Nhân Tâm”, “Đánh Thức Con Người Trong Bạn” như những cuốn thay đổi cách anh nghĩ. Với chủ homestay bận rộn quanh năm, học hỏi qua sách là con đường rẻ nhất và nhanh nhất để nâng mình lên. Nếu bạn thấy mình “không có thời gian đọc” hay đọc mãi không xong một cuốn, tôi gợi ý bạn tham khảo bài hướng dẫn rất thực tế này: 👉 Cách đọc sách nhanh cho người mới bắt đầu. Đọc nhanh hơn nghĩa là học nhanh hơn, và trong nghề dịch vụ, ai học nhanh hơn thường là người phục vụ khách tốt hơn.
Vì sao tôi tin câu chuyện này đáng để bạn giữ lại
Tôi giới thiệu anh Ba không phải vì anh nổi tiếng, mà vì anh đã đi qua đúng con đường bạn đang đi: bắt đầu ở nơi ít người để mắt, với một sản phẩm tử tế nhưng vắng khách; suýt bỏ cuộc trong một căn phòng trống; rồi làm lại không bằng tiền quảng cáo, mà bằng cách chọn đúng khách, giữ chân họ, cho đi giá trị và kiên trì học hỏi. Đó là những đòn bẩy mà một chủ homestay vùng xa hoàn toàn nắm trong tay, không cần vốn lớn.
Nếu câu chuyện này chạm đến bạn, bạn có thể tìm hiểu thêm về anh qua trang giới thiệu đầy đủ trên blog của anh: Đặng Kim Ba là ai, hoặc theo dõi kênh YouTube Đặng Kim Ba Yoga Trị Liệu. Anh cũng đúc kết nhiều năm quan sát học viên thành một cuốn cẩm nang miễn phí, “Thấu Hiểu Tâm Lý Người Tập Yoga” — dành cho người làm nghề, nhưng góc nhìn về vì sao khách ở lại hay rời đi thì bất kỳ chủ homestay nào cũng soi thấy mình trong đó.

Suy cho cùng, dù bạn bán một buổi tập Yoga hay một đêm nghỉ giữa núi rừng, thứ khách mua không bao giờ chỉ là “sản phẩm” — họ mua cảm giác được thấu hiểu và được chăm sóc. Anh Ba mất nhiều năm và một căn phòng trống để hiểu điều đó. Mong bạn không cần đi lại con đường dài ấy — chỉ cần bắt đầu từ hôm nay, với đúng nhóm khách của mình.
Leave a Reply